Chúa Ra Đi Vĩnh Viễn
 
Dữ kiện Thăng Thiên theo sách Công vụ là một dứt điểm gắn liền với một khởi điểm. Đây là dứt điểm thời gian Chúa Giêsu ở với các Môn đệ và khởi điểm thời gian của Giáo hội lan tràn khắp thế giới.
Sau nhiều thử thách, các Môn đệ tin rằng Thầy đã chết, nhưng nay Thầy vẫn còn sống và đã chọn họ làm nhân chứng cho Ngài. Nhưng nay Ngài không còn hiện diện trong thân xác hữu hình giữa không gian và thời gian nữa. Ngài sẽ ra đi về nhà Cha như lời Ngài đã phán trước.
 
Và hôm nay, Chúa quyết định ra đi vĩnh viễn trong một cuộc hiển linh đầy quyền năng, một cuộc Thăng Thiên về nhà Cha trên trời.
Theo Matthêô, sự kiện xảy ra trên một quả núi. Đối với tác giả Phúc Âm thứ nhất, mọi biến cố quan trọng đều xảy ra trên núi, từ bài giảng Tám Mối Phúc Thật (5, 1) đến việc Biến Hình (17, 1). Núi là nơi gặp gỡ Thiên Chúa, để tôn vinh và thờ lạy.
 
Khi ấy, mười một môn đệ đi về Galilê, đến núi Chúa Giêsu đã chỉ trước. Khi thấy Ngài, các ông thờ lậy. Đây là cử chỉ mà Matthêô hay nói đến như một sự tôn vinh Thiên Chúa, như khi ba nhà đạo sĩ gặp Hài Nhi (2, 11), như cử chỉ của người phong cùi (8, 2), của các Môn đệ trên thuyền (14, 33). Hôm nay các ông phục lậy cách kính cẩn hơn nữa vì Ngài huy hoàng trong ánh sáng Phục Sinh, vì nơi Ngài mọi quyền năng trên trời dưới đất được trao phó.
 
Ngài tiến lại gần họ mà phán: mọi quyền năng trên trời dưới đất đều được ban cho Thầy. Các con hãy đi giảng dạy muôn dân. Hôm nay, Chúa ra đi nhưng cũng là ngày các Môn đệ lên đường, họ nhận được bài sai của Ngài đi chinh phục thế giới. Chinh phục bằng Lời giảng dạy, chinh phục bằng phép rửa tội nhân danh Thiên Chúa Ba Ngôi: Cha, Con Và Thánh Thần.
 
Nghĩa là họ phải làm sống lại cái ơn gọi mà một ngày kia đã vang vọng lên, làm cho họ từ bỏ mọi sự để phấn khởi theo Ngài. Đạo Chúa không phải là một thứ triết lý, một ý thức hệ, một mớ nghi lễ. Đạo thánh là một sức sống mãnh liệt. Người tín hữu phải sống lại các sức mạnh mãnh liệt một ngày kia như đã thu hút các Tông đồ, khiến các ông bỏ tất cả ra đi rao giảng Tin Mừng cho đến tận cùng trái đất.
 
Hôm nay, trên đồi Thăng Thiên, các Môn đệ phấn khởi nhìn lên trời, theo hút Ngài ra đi, nhưng bên tai còn nghe vang vọng Lời Chúa hứa kết thúc Phúc Âm : Này đây, Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế. Rồi họ xuống núi trở về xây dựng Giáo hội. Sứ mạng ấy Chúa cũng trao cho mỗi người chúng ta. Mỗi người chúng ta không phải chỉ là một phần tử Giáo hội mà mỗi người chúng ta là Giáo hội.
 
Đức cố Giám Mục Nguyễn Kim Điền kể rằng, khi cộng sản đã chiếm Giáo phận Ngài và ra nhiều luật khắc khe về việc học và dạy giáo lý, nhưng các em vẫn lén lút vào nhà các Sơ để theo học. Một em đi ra thì bị cộng sản theo dõi hạch sách. Tên cán bộ nói: “Rồi đây sẽ không còn nhà thờ nhà thánh, không còn Giáo hội gì nữa”. Em bé hiên ngang trả lời: “Tôi còn thì Giáo hội còn, Giáo hội là tôi”.
 
Xin Chúa cho con can đảm và sốt sắng rao giảng Tin Mừng như Lời Chúa dạy: “Các con hãy đi giảng dạy muôn dân”, bằng lời nói, bằng việc làm, bằng đau khổ, để làm chứng nhân của Chúa.

Cố Lm Hồng Phúc, CSsR

Dòng Chúa Cứu Thế Hải Ngoại - Vietnamese Redemptorist Mission
3417 W. Little York Road, Houston, Texas 77091; Tel: (713) 681-5144; E-mail: dccthaingoai@gmail.com