Mình Máu Chúa: Ga 6:51-59 - Phép Thánh Thể Chí Thánh

Công đồng Vaticanô II tuyên bố: “Mọi Bí tích đều liên hệ và hướng về phép Thánh Thể. Vì phép Thánh Thể chứa mọi kho tàng thiêng liêng của Giáo hội, nghĩa là chính mình Chúa Kitô Phục sinh. Phép Thánh Thể là nguồn suối, là chóp đỉnh việc rao giảng Tin Mừng” ( P.0 5).

Hôm nay, Giáo hội mời chúng ta tới chóp đỉnh, đến suối nguồn của tình yêu. Chỉ 25 năm sau ngày Chúa lập nên phép Thánh Thể, Giáo hội, như Thánh Phaolô cho biết, đã đồng loạt làm lại việc Chúa đã làm là “cầm chén chúc tụng Chúa để thông hiệp với máu Chúa, chia sẻ tấm bánh để thông phần vào mình Chúa”. Giáo hội mời gọi chúng ta tin, và Giáo hội mời chúng ta tham dự vào bữa tiệc thánh, như ngày xưa các Tông đồ đã tham dự trong nhà tiệc ly.

Gioan là một nhân chứng, được dựa đầu vào ngực Chúa, được nghe tiếng đập của con tim Chúa. Gioan đã chứng kiến: “Chúa cầm lấy bánh trong tay cực thánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho các môn đệ mà phán: Các con hãy cầm lấy mà ăn, này là Mình Ta sẽ bị nộp vì các con. Rồi cũng một thể thức ấy, Ngài cầm lấy chén, đọc lời chúc tụng và phán: Này là chén Máu Ta, máu Tân ước sẽ đổ ra cho nhiều người được tha tội. Các con hãy làm việc này mà nhớ đến Ta”. Chúa đã lập nên phép Thánh Thể.

Các Tông đồ dự Thánh lễ đầu tiên trong niềm tin và cung kính. Họ chia sẻ Mình và Máu Chúa như chúng ta cùng chia sẻ. Đây không phải chỉ là một sự chia sẻ tình huynh đệ mà là một sự thông phần Mình và Máu Thánh Chúa, và nhờ sự thông phần ấy chúng ta biết chia sẻ với anh em, hiệp nhất với kẻ khác.

Hôm nay, qua bài Phúc Âm, Gioan ghi lại cho chúng ta bài giảng của Chúa về Bánh ban sự sống trong hội đường Caphanaum. Trước hết Ngài tuyên bố: “Ta là Bánh ban sự sống”. Từ một sự kiện đã xảy ra, dân chúng đi theo Người, đoàn đoàn lớp lớp trong hoang địa không có gì ăn. Động lòng thương, Ngài tái diễn phép lạ manna, Ngài cho họ ăn no nê. Nhưng Ngài muốn khêu gợi lên trong tâm họ ý niệm một của ăn khác. Bất thần Ngài tuyên bố: “Bánh ban sự sống chính là Ta”. Câu ấy tương tự như câu: “Ta là Lời ban sự sống” (1 Gio 1, 1) hay: “Ai khát Ta sẽ ban suối nước hằng sống” (Kh. k 21, 6); “Cho người chiến thắng, Ta sẽ cho ăn trái ở cây trường sinh” (Kh. h 2, 7). Những hình ảnh nói lên một sự sống cao siêu, khác với điều thính giả tưởng khi được ăn no nê.

Mà thật đám thính giả đã hoài nghi bàn tán. Họ chỉ muốn nhìn ở Ngài là một con người có cha có mẹ như mọi người khác. Chúa Giêsu đưa họ lên khi Ngài long trọng tuyên bố: “Ta là Bánh hằng sống từ trời xuống, ai ăn bánh này thì sẽ sống đời đời”. Họ lầm lẫn khi chỉ nại ra nguồn gốc trần thế. Nguồn gốc của Ngài phát xuất từ trời. Ngài từ trời xuống, sinh bởi Chúa Cha trước khi có vũ trụ (17, 50). Ngài đã nhìn thấy Chúa Cha (1, 18). Chỉ một mình Ngài có thể ban sự sống đời đời cho những ai tin vào Ngài. Ngài là Bánh hằng sống, Bánh ban sự sống. Ai tin vào Ngài, có “thần khí và sự sống” (6, 62-63). Rồi từ ý tưởng đó Ngài đưa họ tìm về bản chất thứ Bánh ban sự sống, Bánh bởi trời.

Chúa liền đưa mọi thính giả cũng như mọi người chúng ta lên tột đỉnh mầu nhiệm khi Ngài tuyên bố: “Bánh mà Ta sẽ ban chính là Thịt Ta, để ban sự sống cho nhân loại”. Đây là lời táo bạo nhất, và cũng là lời gây xúc cảm nhất. Vì thế người Do thái xôn xao tột độ: “Làm sao ông này có thể lấy thịt mình mà cho chúng ta ăn được”. Họ xôn xao, họ ngờ vực, họ bỏ Ngài, kể cả một số môn đệ nữa. Nhưng Chúa không xao xuyến, trái lại còn nói rõ và khẳng định hơn: “Nếu các ngươi không ăn thịt và uống máu Con Người, các ngươi sẽ không có sự sống trong các ngươi. Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta thì sẽ có sự sống đời đời. Thịt Ta thật là của ăn, máu Ta thật là của uống”.

Phúc Âm của Gioan là Phúc Âm nhập thể. Lời Chúa khẳng định hôm nay nhắc lại lời sâu thẳm: Ngôi Lời đã hóa thành xác thịt. Muốn chia sẻ sự sống của Ngài, phải ăn thịt và uống máu của Ngài, như ngày xưa, dân Do thái trong bữa ăn vượt qua, lề luật dạy phải “nhai và ăn thịt” của con chiên. Nhờ sự ăn uống đó, chúng ta sẽ kết hợp mật thiết, sống với Chúa và nhờ đó cũng kết hợp với Cha trên trời, được sự sống đời đời.

Ôi, phép Thánh Thể là phép chí thánh, có sự hiện diện chính Mình và Máu của Chúa. Rước Thánh Thể là đón tiếp, là mang Chúa trong thể xác và tâm hồn. Thời cách mạng Pháp, một cha xứ Bretagne đưa Mình Thánh Chúa cho một gia đình, có một cậu bé tên là Benjamin đi theo giúp lễ, cha xứ bị lính đuổi theo. Ngài vội trao Mình Thánh Chúa cho cậu bé trong chiếc mặt nhật. Cha bị bắt, bị lục soát và bắn chết. Benjamin cũng bị bắt và vặn hỏi: Mình Thánh Chúa ở đâu? Em bé trả lời: Ở trong lòng tôi… các ông mổ ra mà lấy! Bọn lính điên tiết vì câu trả lời, giết luôn em bé và vội chôn vùi hai xác dưới một gốc cây cổ thụ. Mấy năm sau, khi hòa bình trở lại, một cơn gió lốc đánh ngã cây sồi, hai xác lộ hiện ra, trên xác em bé còn sáng ngời mặt nhật Mình Thánh Chúa.

Lạy Chúa Giêsu là Mục tử, là Bánh thực, xin Người chăn nuôi, bảo vệ chúng tôi. Xin ban cho chúng tôi nhìn thấy những điều thiện hảo trong cõi nhân sinh (Kinh Lauda Sion).

Cố Lm Hồng Phúc, CSsR

Dòng Chúa Cứu Thế Hải Ngoại - Vietnamese Redemptorist Mission
3417 W. Little York Road, Houston, Texas 77091; Tel: (713) 681-5144; E-mail: dccthaingoai@gmail.com